Mỹ thuật

Bức tranh nàng Mona Lisa siêu nhỏ

Phiên bản bức tranh nổi tiếng nhất thế giới đã được các nhà nghiên cứu từ Viện công nghệ Georgia “vẽ” trên một bề mặt rộng khoảng 30 micron, tức chỉ bằng khoảng một phần ba sợi tóc.

Mona Lisa (La Gioconda hay La Joconde, Chân dung Lisa Gherardini, vợ của Francesco del Giocondo) là một bức chân dung thế kỷ 16 được vẽ bằng sơn dầu trên một tấm gỗ dương tại Florence bởi Leonardo da Vinci trong thời kì Phục Hưng Italia. Tác phẩm thuộc sở hữu của Chính phủ Pháp và hiện được trưng bày tại bảo tàng Louvre ở Paris, Pháp với tên gọi Chân dung Lisa Gherardini, vợ của Francesco del Giocondo.\

Bức tranh là một bức chân dung nửa người và thể hiện một phụ nữ có những nét thể hiện trên khuôn mặt thường được miêu tả là bí ẩn. Sự mơ hồ trong nét thể hiện của người mẫu, sự lạ thường của thành phần nửa khuôn mặt, và sự huyền ảo của các kiểu mẫu hình thức và không khí hư ảo là những tính chất mới lạ góp phần vào sức mê hoặc của bức tranh. Có lẽ nó là bức tranh nổi tiếng nhất từng bị đánh cắp và được thu hồi về bảo tàng Louvre. Ít tác phẩm nghệ thuật khác từng là chủ đề của nhiều sự chăm sóc kỹ lưỡng, nghiên cứu, thần thoại hoá và bắt chước tới như vậy.[5] Một sự nghiên cứu và vẽ thử bằng chì than và graphite về Mona Lisa được cho là của Leonardo có trong Bộ sưu tập Hyde, tại Glens Falls, NY.

Những đường nét trên bức tranh đạt tới kích thước nanomet, và bức tranh chỉ được nhìn thấy qua kính hiển vi nguyên tử.
Tác phẩm nàng Mona Lisa của nhóm nghiên cứu

Để tạo ra bức tranh này, nhóm nghiên cứu đã nung nóng bề mặt chất nền bằng công nghệ nhiệt hóa NanoLithography. Bằng cách thay đổi thông số nhiệt độ tại từng vị trí trên bề mặt, các nhà khoa học có thể kiểm soát số phân tử tạo ra từ phản ứng hóa học diễn ra tại đó.

Tại những vị trí càng nóng, sản phẩm phản ứng tạo ra càng nhiều, những vị trí nhiệt thấp hơn có màu sáng hơn. Sự khác nhau về nhiệt tại từng vị trí tạo ra cường độ màu sắc khác nhau và người ta sử dụng thuốc nhuộm huỳnh quang để hiện hình bức tranh. Mỗi điểm ảnh trên bức tranh cách nhau chỉ 125 nanomet.

Người đứng đầu nhóm nghiên cứu, Giáo sư Jenniger Curtis cho biết: “Bằng cách điều chỉnh nhiệt độ, chúng tôi tiến hành phản ứng hóa học để tạo ra sự thay đổi nồng độ phân tử ở cấp độ nano. Việc định hình vị trí cho phản ứng hóa học trên bề mặt quyết định độ chính xác của bức tranh”.
Kính hiển vi và máy quét lực nguyên tử cho phép định vị chính xác tới từng nanomet

Đây là mộ kỹ thuật rất khó. Hiện nhóm nghiên cứu mới chỉ thực hiện trên các vật liệu làm từ amin và hy vọng trong thời gian tới có thể áp dụng trên các vật liệu khác.

“Chúng tôi đang cố gắng áp dụng công nghệ nhiệt hóa NanoLithography cho các vật liệu và dựa theo các đặc tính vật lý khác như độ dẫn điện của than chì. Kỹ thuật này vượt trội so với các kỹ thuật trước đây và nó có thể được ứng dụng đa dạng trong ngành điện tử nano, quang điện và công nghệ sinh học”, Giáo sư Jenniger Curtis nói.

TH
Ý kiến bình luận của bạn đã được gửi!
Bật chế độ gõ tiếng Việt
Bình luận của bạn Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu.

Thông tin website

Chuyên trang Bản tin khoa học công nghệ.
Thực hiện : Phòng Khoa học - Công nghệ, Trung Tâm CNTT, BộVăn hoá,Thể thao & Du lịch.
Người chịu trách nhiệm chính: Nguyễn Thanh Liêm - Giám đốc.

Địa chỉ: Ngõ 2 số 20, Vân Hồ, Hoa Lư, Hà Nội;
Tel: 0243 9745845
Email: khoahoccongnghe@cinet.gov.vn
Ghi rõ nguồn khi phát lại thông tin từ website này.

Liên hệ Tòa soạn